Gặp lại

21/11/2009 11:01:37

- Một cuộc họp lớp, cô giáo đến, ngồi lặng lẽ một góc, thỉnh thoảng vài bạn ngượng nghịu hỏi cô một cái gì đó, kỷ niệm đó cứ day dứt mãi trong lòng tác giả Đức Trung. Hôm qua là 20/11.

Cứ hằng năm, khóa học đại học chúng tôi lại cố gắng gặp nhau một lần. 20 năm đã trôi qua. Bao giờ cũng chỉ được khoảng 1/4 số người có mặt nhưng lúc nào cũng rất có ý nghĩa bởi có bao nhiêu kỷ niệm từ thời sinh viên hồn nhiên, vô tư bỗng ùa về.

Mô tả ảnh.
Cứ hằng năm, khóa học đại học chúng tôi lại cố gắng gặp nhau một lần.

Cũng một số đứa thành đạt nhưng cũng không ít vẫn làng nhàng, vậy mà không ai bảo ai đều thống nhất với nhau một điểm: Dù làm ông to bà lớn, giàu có đến đâu thì cũng cấm sĩ diện khoe khoang. Tất cả đều là "mày, tao" như thủa sinh viên.

Cuộc gặp diễn ra như một đoạn phim và không ít trường đoạn nước mắt. Cái H., cái V... đều li dị chồng, thằng D. thì bị suy nhược sức khoẻ... Nhưng cũng có rất nhiều niềm vui: Người này vừa mới hoàn thành xong dự án, đứa kia con thi đỗ đại học, một đứa nữa thì hạnh phúc bởi bao năm hiếm muộn nay bỗng dưng có một bé gái xinh xắn.

Trong những lúc nâng ly hay trò chuyện xen giữa niềm vui đôi khi chúng tôi lại chợt buồn. Cuộc sống vốn vẫn vậy. Chẳng thể có cái gì trọn vẹn. Những người đẹp năm xưa của khối nay trên khuôn mặt cũng chỉ còn phảng phất đôi nét xinh xắn trước đây. Thay vào đó là đuôi mắt đã có vết rạn chân chim và bàn tay, trước vốn nuột nà nay đã có những đường gân xanh nổi lên. Nhóm con trai thì tóc đã bạc, có người thì hói. Vẻ mệt mỏi nặng nề đè nặng trên mí mắt trĩu xuống.

Bỗng mọi người chợt chùng lại. Có gì đó hơi nhói đau. Trong một góc bàn nhỏ, có một cô giáo mà một bạn nào đó mời tới đang ngồi lặng lẽ. Cô đã luống tuổi, đã nghỉ hưu và hôm nay đến với đám học trò nghịch ngợm nhưng hồn nhiên xưa kia. Một vài bạn thì thào hỏi nhau, cô H. hay cô D. ấy nhỉ? Lâu quá rồi khiến chúng tôi gần như không nhận ra cô giáo. Cô cảm giác như lạc lõng giữa những câu chuyện rôm rả mà lũ học trò đang trao đổi với nhau. Thỉnh thoảng có một vài bạn ngượng nghịu hỏi cô một cái gì đó.

Cuối buổi, bao giờ cũng hẹn nhau vào một lần tiếp theo. Rất nhiều dự định, rồi những cuộc hẹn và thực tế thì chẳng bao giờ thực hiện trọn vẹn.

Chúng tôi chia tay, mỗi người một ngả. Dư âm còn lại chính là những ký ức xưa cũ ùa về. Chợt ngoảnh tìm cô giáo. Cô đã về tự lúc nào.

Đức Trung

.
Xin vui lòng gõ Tiếng Việt có dấu
.