Đêm cho những lời ước thành hiện thực
- Tôi bật que diêm đầu tiên, que diêm thứ hai, thứ ba, thứ tư rồi thứ 5. Mỗi lời ước kèm theo từng que diêm cháy sáng đều thành hiện thực. Những phép màu, có lẽ vì đêm nay là đêm Noel.
LTS: Một độc giả chia sẻ kỷ niệm về một đêm Noel đặc biệt. Bằng câu chuyện này, Bee xin chúc độc giả một đêm Noel an lành với những lời ước trở thành hiện thực.
Chỉ còn ít giờ nữa là tới Giáng Sinh. Không phải là người theo đạo nhưng chúng tôi cũng thích đón lễ Giáng Sinh. Phòng trọ của chúng tôi ở tầng 3, tầng trên cùng ngôi nhà nhỏ cạnh khu vườn nhỏ ở ngoại ô. Hai bạn tôi đã cùng bạn trai đến nhà thờ xem người Kitô giáo đón lễ. Tôi tắt điện để căn phòng sáng trong ánh nến lung linh.
![]() |
Trong tay tôi cũng có một hộp diêm, nhớ đến truyền thuyết về sự ra đời của Đấng Giê-su cùng lúc nhớ đến câu chuyện "Cô bé bán diêm" của nhà văn Đan Mạch, Ăng-đéc-xen. Tôi cũng nhớ đêm nay là đêm dài nhất tại Rô-ma, người người thức đêm làm lễ đón mặt trời trở về. Đứa trẻ sơ sinh ấy rất có thể chính là một đáng cứu thế ẩn mình.
Đấng cứu thế như người Kitô giáo vẫn gọi đã ra đời trong máng cỏ, nghĩa là cũng sinh ra trong nghèo khó ở hang đá Beelem xa xôi. Và ông già Noel là hóa thân của thánh Ni-cô-la, một người dành cả đời cho việc nâng đỡ người nghèo. Ông nghĩ rằng phục vụ và nâng đỡ người nghèo chính là phục vụ Chúa.
Tôi xòe một que diêm, lầm rầm khấn: "Lạy Chúa, nếu Chúa có thật và là đấng lòng lành, hay thương kẻ nghèo khó, thương người chịu khó, cần cù nhưng vẫn không gặp được những cơ hội tốt...thì giờ đây, khi Giáng Sinh sắp đến, xin Chúa cho một thánh Ni-cô-la hiện ra trong thân xác một người phàm trần, đến giúp chúng con...".
Lời khấn vừa dứt, tôi thấy trước mắt hiện ra một em bé chừng 10 tuổi. Em lấy từ sau lưng ra một cái túi hình chữ nhật. Loại túi người ta thường đựng những đôi giầy hàng hiệu. Em đưa cho tôi. "Chị cầm lấy đi" mẹ mua cho em để em tặng chị đấy. Tôi quá sửng sốt. Dụi mắt nhìn.
Que diêm đã tàn. Ánh nến trong căn phòng mờ tỏ đủ cho tôi nhìn thấy đôi giầy màu be nhạt, cố cao đang đặt trước mặt. Loại mà tôi chỉ dám nhìn trộm mỗi lần đi qua những tủ kính ở trung tâm thành phố.
Xúc động quá. Tôi ngồi yên lặng hồi lâu. Hình ảnh của những con tuần lộc vùng bắc Âu kéo cỗ xe tuyết phi như bay qua những cánh rừng thông hiện ra trong trí nhớ.
Tôi xòe que diêm thứ hai. "Tuần lộc ơi. Bao giờ thì tôi được ngồi trên cỗ xe này? Xe có vượt được đại dương chở tôi đến với bạn bè năm châu bốn biển? Cho tôi có được những kiến thức cần thiết để đến được giữa loài người, hưởng thụ hạnh phúc từ mọi người và có cơ hội cống hiến trí lực của bản thân tôi".
Lời khấn vừa dứt. Căn phòng tôi đang ở chỉ có 18 mét vuông bỗng nở rộng ra thành một thư viện. Trên những giá gỗ tuyệt đẹp hàng trăm pho sách từ những niên đại xa xưa bọc da dê xếp ở ngăn trên. Hàng ngàn pho sách thời trung cận xếp thành dẫy ở ngăn giữa. Và ngang tầm tay với của tôi là những cuốn của các tác giả thời tôi đang sống. Tôi ho lên khe khẽ vì ngạc nhiên và hạnh phúc. Không gian văng vẳng lời của ai đó, như thể đấng tiên tri trong huyền thoại "sách là cỗ xe, là con thuyền chở con người vượt mọi thác ghềnh".
Que diêm thứ ba được sáng lên. Tôi nhìn ra cửa sổ. Không có "ông già Noel" nào đem quà đến. Tôi ước "Xin Chúa cho mọi phụ nữ trên đất nước chúng con và trên cả thế giới này đều tươi xinh rực rỡ một đời. Xin cho lòng nhân hậu ở mãi cũng họ cũng như trí thông minh và đức khiêm cung.
Xin Chúa ban phúc lành cho những người phụ nữ, giống như bà giám đốc nọ đã giành một phần thu nhập của mình để cho người nghèo chúng con. Xin cho con sau khi tốt nghiệp, kiếm được việc làm và cũng trở thành người có lòng nhân hậu, mỗi dịp Giáng Sinh theo gương người đi trước đem quà đến cho trẻ em".
Lời khấn của tôi vừa dứt. Tôi nghe tiếng ti vi hàng xóm vẳng đến thông tin "Bà X, giám đốc Công ty M. năm nay nhận bằng cử nhân, và đã bảo vệ thành công một luận án nghiên cứu khoa học, trong khi vẫn điều hành một doanh nghiệp...".
Quá ngạc nhiên. Tôi định chạy xuống "hàng xóm" tầng hai để xem nốt thông tin vừa rồi. Phòng tôi ti vi không có. Que diêm thứ 4 đã cháy đến nửa. "Lạy Chúa Giáng Sinh năm sau, chúa cho con 1 chiếc ti vi được không? Nhà con nghèo. Hai bạn con cùng trọ ở đây cũng nghèo lắm. Hồi đi thi đại học mỗi nhà chúng con phải bán 1 con trâu. Mỗi năm học, mẹ con phải bán 2 lứa lợn cho con đủ tiền theo học trên thành phố này. Con vừa đi học, vừa kèm dạy 2 cháu lớp 5.
Con nói đùa đấy, có cho ti vi con cũng chẳng có thời gian mà xem. Nếu Chúa có lòng con xin Chúa ban cho mẹ con sức khỏe. Xin cho cha con thôi đau nhức vết thương ông bị hồi chiến tranh. Xin cho bà nội con sống tới ngày con tốt nghiệp, kiếm được việc làm và nhận món quà con mua từ tháng lương đầu tiên".
Lời khấn vừa dứt. Tôi bỗng nhớ ra phong thư vừa nhận lúc chiều còn để trong túi chưa bóc. Bóc ra. Những dòng chữ đầu tiên mà tôi đọc được trong ánh nến lung linh huyền ảo: "Con ơi, mừng lắm. Giời cho năm nay nhà mình cả 2 con nái đẻ hai đàn. Chúng phàm ăn lắm. Rồi mẹ sẽ gửi cho con mà mua máy tính. Con cứ yên tâm. Bà và bố mẹ đều khỏe. Chỉ mong con học giỏi. Đừng đua đòi hư hỏng nghe con". Giời cũng là Chúa đấy phải không, thưa Chúa và Giời ? Con cảm ơn ạ. Máy tính sẽ giúp con học được nhiều hơn, nhanh hơn...
Tôi đốt que diêm thứ 5. "Bây giờ, con xin Chúa, xin Giời một điều ước cuối cùng. Xin cho toàn trẻ em thế giới được sống trong hòa bình, trong no đủ".
Rồi tôi thiếp đi trong tiếng lửa reo nho nhỏ của que diêm thứ 5 đầy mộng mị.
Đến nay, chỉ còn lời ước này vẫn chưa thành hiện thực.
Trần Hường
