Đầu năm ngẫm chuyện shopping Việt
- Thời gian gần đây, Ta cũng học Tây, xôn xao với các đợt giảm giá khuyến mãi. Nghĩ cũng mừng. Vì vậy, chủ nhật vừa rồi tôi bèn thử dạo thị trường hàng may mặc, thời trang coi WTO nó chạy ra sao.
1. Đi shopping: Tại một shop “chuyên comple ngoại cao cấp” trên đường Nguyễn Thái Học (gần KS Bàn cờ), khi hỏi một chiếc áo ấm kiểu blu-dông, ông chủ shop maketing rất “hot”: “Anh không thể tìm đâu chiếc pi-lốt (pilot) độc này. Lâu lắm rồi mới có con áo có chất lạ, phom lạ. Giá chỉ...1.700.000đ”.
Tôi nín thít không dám trả giá. Liếc qua các chiếc áo ấm khác, giá rẻ nhất cũng từ 1.500.000đ trở lên. Loại được gọi là hạng sang, hạng boss có giá tới 3-4 triệu đồng.
![]() |
Có lẽ đoán được sự ngần ngại của tôi khi lật mác để xem chữ Tàu hay chữ Tây, chủ shop đưa đẩy: “Đây là hãng nổi tiếng thế giới, sản xuất tại Hồng- Kông”. Quả thực, tôi mù tịt chữ Tàu, Hồng- Kông hay Quảng Tây cũng huề. Lâu nay, shop thời trang nào cũng bảo hàng mình là hàng Hồng-Kông xịn.
Ở Vincom, tại một shop đồ may mặc trên tầng hai, chiếc áo len mác Diyuan treo giá tới 700.000đ. “Hàng Tàu Quảng Châu sao đắt thế?”- Tôi bảo. Cô bán hàng tươi rói: “Anh vui tính...Anh sờ thử đi, len lông cừu Hồng-Kông cao cấp của em đấy”. Lại Hồng-Kông nữa rồi. Nếu lông cừu “Hồng-Kông xịn” thì rẻ vì áo len của Valentino mỏng quẹt gần đó có giá tới 3-4 triệu, áo da tới 12 triệu cơ mà.
Thật bất ngờ, khi mò mẫm tới một shop ở chợ quần áo phố Trần Nhân Tông, chiếc áo pi-lốt “độc” mà tôi gặp ở phố Nguyễn Thái Học chỉ đề giá 650.000đ, chiếc áo len “lông cừu” nọ chỉ 360.000đ. Sau một hồi mặc cả và bắt mẽ cô chủ shop ,“ lạ gì, tất cả đều từ lò Quảng Châu. Sang đó nhặt mớ, đóng thùng, chở đến biên giới thì thuê cửu vạn “thông quan” về tận Hà Nội, không thuế má, vậy mà ăn dày thế?”
Lập tức chiếc pi-lốt chỉ còn hơn 500.000đ, chiếc áo len còn 300.000đ, kèm một lời rỉ tai thân thiện: “Chỉ anh em mới bán giá này. Đừng nói giá ấy cho ai mà họ tị chết”. Suýt nữa thì vợ tôi đã hoan hỉ mua tặng tôi cái áo len ở Vincom nếu tôi không gàn rằng, vào shop “đồ hiệu” chỉ để ngắm, để tham khảo mà thôi.
Thôi thì lần sau nên đi mua hàng Việt!
2. Văn hoá thương mại: Một người bán hàng tươi cười, đon đả, lịch lãm chào mời bao giờ cũng hơn một người “em ngồi tôm cá bày ra cả”; khách mua hàng cho thì mồm mép leo lẻo, khách không mua thì đổi mặt, trở giọng chanh chua,đanh đá. Khiếp! Kinh mấy cửa hàng có đội ngũ tiếp thị nhảy bổ ra đường “vặn cổ” xe của khách.
Và còn hãi hơn nếu bạn là khách “mở hàng” mà không mua gì là lập tức chủ cửa hàng lầu bầu “đốt vía”. Một tờ giấy cháy bùng bùng, luồn qua luồn lại dưới háng người phụ nữ giữa phố, trông thật “tởn”!
Tục lệ mở hàng đã làm một cô bạn tôi không dám đi mua hàng vào buổi sáng sau một đôi lần bị đốt vía. Hẳn cũng rất nhiều người có tâm trạng như vậy. Nếu người ta cứ quá câu nệ vào cái lệ này, có thể lãng phí hàng giờ vào đầu buổi, lãng phí hàng loạt cơ hội khách đến mua hàng. Thời giờ là vàng ngọc, đặc biệt, trong thời thương trường hội nhập, làm ăn, thời gian đi shopping đâu có dễ sắp xếp.
Ôi, làm sao có thể đi mua hàng của người nước ngoài ở Việt Nam? Có chăng người bán hàng nên thay đổi.
Trần Quang Quý
