Về quê ăn Tết
- 25 năm xa quê vì cơm gạo không có điều kiện về quê ăn Tết. Nhớ Tết năm nào quê tôi đông như hội, mấy năm gần đây có dịp ghé thăm quê cũng lại thấy vắng mất vài người. Năm nay tôi về quê ăn Tết.
| TIN LIÊN QUAN |
|---|
Đài truyền hình đưa tin: các tỉnh từ Thanh Hóa đến Quảng Bình đang ấm dần lên, nhiệt độ trung bình từ 20 đến 25 độ. Mẹ tôi thở phào: "Rứa là không lạnh hả con".
"Dạ! Năm ni nhuận mà. Lẽ ra bây chừ đã là ngày mười mấy Tết rồi mà mạ. Con nhớ năm nào mồng 1 Tết cũng nắng". Ấy là mạ tôi đang lo sợ cái rét cắt da cắt thịt của những mùa đông quê nhà. Ôi mùa đông quê nhà.
![]() |
| Rô ộc - Đường làng ngõ xóm thân quen, nơi tác giả ôm ấp bao kỷ niệm tuổi thơ ấu, nơi có hòn đất cày tặng tác giả vết sẹo không thể quên. |
25 năm tôi xa quê vì cơm gạo. Cứ nghe Tết đến là lại cồn cào gan ruột. Người ta bảo đi Tây xa không về quê được đã đành, mình ở ngay trong nước mà không về quê được hỏi sao không tủi.
Nhưng Tết năm nào cũng vậy. Thời bao cấp thì đúng là không đủ tiền về Tết. Thời kinh tế thị trường tiền bạc rủng rỉnh hơn thì lại dính vào nhà cửa, ăn học, con cái. Thành ra cứ lo được tiền vềTết thì lại vợ chồng con cái có người không xin nghỉ dài ngày được; khi xin được thì lại không có tiền đủ để về quê. Ôi cuộc đời oái oăm là vậy.
Rô ộc - Đường làng ngõ xóm thân quen, nơi tác giả ôm ấp bao kỷ niệm tuổi thơ ấu, nơi có hòn đất cày tặng tác giả vết sẹo không thể quên.
Năm nay tôi bảo mạ tôi: "Bằng mọi giá đưa cả nhà về quê ăn Tết mẹ hè". Mạ tôi trầm ngâm: "Rứa đi cả nhà đông rứa có đủ tiền không"?. "Không đủ thì gói gém chứ...". Tôi định nói cho mạ tui hiểu tâm tư của tui mà nghẹn lòng nói không được.
Tui còn nhớ Tết năm nào quê tôi vui quá, người đi ra đường đông như hội, thanh niên ăn mặc thiệt đẹp, gặp đâu cũng thấy bà con. Thế mà mấy năm lại đây năm nào ghé thăm quê cũng lại thấy vắng mất vài người.
Quê tôi bây giờ là vậy. Lớp thanh niên bươn chải đi xa kiếm sống thấy ham nên nào có ai chịu về. Lớp già cả thì nối nhau ra đi thành thừ nhiều lúc về quê cứ thấy trống vắng như vào vườn hoang. Có lúc tôi tha thẩn đi suốt từ đầu xóm. Bàu đến cuối xóm bàu mà không gặp ai cả. Đi lên đường tàu nhìn xuống làng vắng hoe, liêu xiêu vài cụ già lùa trâu.
Mới vài năm trước tôi về quê còn gặp anh Đạt tôi kêu đau răng. Thế mà nhoáy một cái anh tôi đã qui tiên. Rồi chị Xuân tôi cũng theo anh đi, rồi vợ anh cu Hùng cũng đi. Thành thử không lo về quê sớm thì 5 mười năm nữa về quê chắc cũng chẳng ai biết mình mà mình cũng chẳng biết ai. Bỗng dưng tôi nhớ đến câu hát của Trần Hữu Lộc: “Bao năm trôi theo dòng đời đua chen/ Phiêu bạt nơi phồn hoa phố thị/ Đôi khi cánh diều xưa lạc vào giấc mơ tôi”
Tôi mua vé tàu cho cả nhà về quê. Nhắn tin hỏi bác Thế (Huế), chú Công (Đăk Lăk), cu Hiếu (Hà Nội) ... hẹn nhau về quê ăn Tết. Nghe ai cũng nói về quê, tự dưng thấy lòng xốn xang đến lạ.
Lương Duy Cường
