Cò kiện

05/12/2009 11:33:27

- Ngu Ngơ vừa về đến cổng đã nghe tiếng nói cười lao xao, toàn tiếng quê choa. Căn hộ chật ních khách ở quê ra, hơn ba chục người cả thảy. Phen này rồi mất đứt cả tuần hầu hạ chú bác cô dì. Ngu Ngơ nháy Mũm Mĩm ra hỏi nhỏ, các đồng chí quê choa ra nhà mình có việc gì?

TIN LIÊN QUAN

Mũm Mĩm nhăn nhó thì thào, nói em có biết đâu. Hỏi thì cụ trưởng họ nói việc gì chờ thằng Ngơ về rồi nói. Ngu Ngơ hít một hơi thật sâu, lấy lại tinh thần rón rén vào, khúm núm chào cô bác cậu dì...

co kien.jpg
Dạo này tự dưng nảy nòi ra loại cò kiện. Ảnh minh họa

Ông trưởng họ thấy Ngơ ló mặt lập tức hắng một tiếng rõ to, nói choa ra đây có việc hệ trọng. Ngu Ngơ nói dạ thưa, việc gì mà nghiêm trọng. Ông trưởng họ chém tay phát, nói việc cán bộ xã tham ô tham nhũng, chiếm đoạt tài sản của dân.

Ngu Ngơ dựng tóc gáy. Phen này đừng nói cả tuần, cả tháng cả năm cũng không xong. Ngu Ngơ, Mũm Mĩm cúi mặt nghe hết lượt bà con tố cáo mấy ông xã ăn tham như thế nào, ức hiếp dân ra sao, lại còn hủ hoá, cờ bạc, rượu chè... đến nửa đêm gà gáy cơ chừng vẫn không dứt.

Mũm Mĩm khoanh tay lễ phép, nói bà con mình đã đưa đơn kiện cho huyện chưa ạ? Ông trưởng họ lại chém tay phát, nói đưa thẳng lên trung ương cho chắc ăn! Ngu Ngơ Mũm Mĩm thè lè lưỡi nhìn nhau sợ hãi khôn xiết.

Bà con ở quê hay tự làm khổ mình thế đó. Có kiện lên trung ương thì trung ương cũng gửi về huyện xem xét giải quyết. Mọi việc đã được phân cấp rõ ràng. Chừng nào cấp huyện, cấp tỉnh không giải quyết hoặc giải quyết linh tinh thì mới lụy đến trung ương, chứ việc gì cũng đổ lên đầu trung ương cả sao.

Ngu Ngơ liếc trộm ông trưởng họ, nói dạ thưa vâng… dạ thưa vâng… nhưng chỉ cần gửi bưu điện là xong, sao phải cơm đùm gạo nắm, tàu xe cho vất vả? Ông trưởng họ lừ mắt, nói thằng này hay! Trung ương không mắt thấy tai nghe tụi tao, làm sao tin?

Ngu Ngơ lập tức rụt cổ. Nhưng nghĩ thương bà con vất vả lại liều chết có ý kiến, nói vâng vâng.…thì đi. Nhưng chỉ cần cử một người là được, sao phải kéo nhau cả đoàn lên đây? Trưởng họ nghe vậy trợn mắt lên, đập bàn cái rầm, nói trời ơi cái thằng này nói mãi không hiểu! Mình phải lên tận nơi, trung ương mục sở thị mới giải quyết nhanh được. Đi cả đoàn mới thấy tầm quan trọng, chứ đi một người, muối bỏ biển, nhằm nhò gì! Hay là mày sợ choa ở đây tốn kém?

Mũm Mĩm, Ngu Ngơ vội vàng quì sụp, vái lấy vái để, nói lạy cụ lạy cụ, cụ đừng nói vậy mà tội nghiệp chúng con! Ông trưởng họ vuốt râu cười, nói choa nói chơi vậy thôi, choa đi chuyến này đã có người giúp đỡ! Một người quyền lực đàng hoàng.

Mũm Mĩm, Ngu Ngơ nhìn nhau, nói ai thế ạ? Ông trưởng họ tủm tỉm cười vẻ tự tin đắc thắng, nói bà X. Viện phó Viện KSND. Quái. Viện KSND Ngu Ngơ biết hết, chẳng có ai tên là X, nói chi đến viện phó với viện trưởng. Mũm Mĩm kéo tay Ngu Ngơ thì thào, nói thôi chết, khéo không bà con mình mắc mưu đám cò kiện.

Phải rồi. Dạo này tự dưng nảy nòi ra một loại cò, ấy là cò kiện. Cò này lợi dụng sự thiếu hiểu biết luật pháp của bà con, thường mạo danh là ông nọ bà kia, khoe khoang quen biết hết lượt ông to bà nhỏ, thúc giục bà con kiện cáo, có bé xé ra to, ầm ĩ trong thôn ngoài xóm. Khốn thay nhiều người vẫn tin cò kiện hơn tin các cơ quan pháp luật.

Nghe ông trưởng họ kể thì biết, bà X. khuyến dụ bà con đi cả đoàn ra Hà Nội. Kinh phí tất nhiên bà con sở tại đóng góp. Nghe nói hơn một trăm triệu. Trưởng họ rung đùi tự tin, nói trăm triệu là xứng đáng. Bà con ta ôm cả đống đơn đi gõ hết cửa này cửa nọ. Nếu mình tự làm có khi mất cả năm trời chả xong. Dân nhà quê biết ông nào bà nào, ở đâu mà mò tới.

Ngu Ngơ, Mũm Mĩm lại há miệng nhìn nhau, tay đập chân run. Trời ạ. Cửa công đường rộng mở. Cứ đi thẳng đến mà gửi, sợ gì! Còn nói đến nhà riêng ông nọ bà kia để gửi đơn là nói phét. Không ai dại dột nhận đơn khiếu kiện ở nhà riêng!

Tức quá, Ngơ làm một cuộc điều tra xem bà X. là bà nào. Hóa ra là mụ X. bị kỉ luật buộc nghỉ hưu non, hành nghề cò kiện gần năm nay, suốt ngày lê lết bán trời không văn tự, lừa bịp những kẻ dại dột ngây thơ.

Ngu Ngơ hộc tốc chạy về nhà báo cho ông trưởng họ. Vừa tới ngõ thấy bà con đang hể hả nói cười, trong tay cầm những lá thư có dấu công quyền đỏ chói, tưởng chắc thắng lợi đến nơi. Ông trưởng họ tỏ ra đắc chí tợn, cười kha kha kha, nói đó, thấy chưa! Không có bà X. làm sao choa có ngay thư phúc đáp của Trung Ương?

Ngu Ngơ đọc cái thư phúc đáp mà cò kiện nói bước một coi như xong, cần chi thêm để kiện tiếp bước hai. Đọc xong Ngơ ngao ngán, nói đây không phải thư phúc đáp! Hễ ai gửi đơn thì người ta đều có thư xác nhận là đã nhận được đơn, đâu phải thư phúc đáp! Cụ cứ ở nhà, chỉ cần ra bưu điện gửi đơn, một tuần sau chắc chắn có thư trả lời như thế này gửi đến tận tay!

Mũm Mĩm mếu máo vái lấy vái để, nói cụ ơi cụ ơi, chỉ cần cái giấy báo này thôi mà mất không cho người ta cả trăm triệu bạc. Ông trưởng họ hỏi đi hỏi lại thật không thật không, Ngu Ngơ nói thật cụ ơi, không tin ngày mai con đưa cụ đến Quốc hội, nộp cái đơn thì người ta đưa mình cái giấy xác nhận này liền, không mất một xu.

Ông trưởng họ trợn mắt, đập bàn hét to, nói trời! Rứa là choa bị lừa rồi! Mất hết rồi bà con ơi! Ngu Ngơ, Mũm Mĩm khóc hu hu. Ngu Ngơ còn tức... khí thành thơ:

Người khờ mà gặp kẻ tham

Không chết thì cũng tan hoang cửa nhà!

Nguyễn Quang Lập

.
Xin vui lòng gõ Tiếng Việt có dấu
.