Gái Việt ở Singapore: Đáy của đáy
03/06/2009
05:33:03
- Nỗi buồn của các cô gái Việt là họ đang ở tận đáy cùng của xã hội, nhưng còn tệ hơn một bậc so với đồng nghiệp khác. Sống chết chỉ nhờ may rủi
| Dưới đáy xã hội Singapore. Ảnh: Mai Nam |
Vì sống bất hợp pháp nên không được pháp luật bảo vệ, không có quyền lợi từ y tế cộng đồng - một phúc lợi xã hội khá cao ở Singapore. Họ sống chui lủi, nơm nớp lo sợ bị bắt, bị trục xuất.
Luật pháp Singapore quy định người nhập cảnh du lịch chỉ được lưu trú không quá 15 ngày. Hà nói: "Qua đây nếu chỉ 15 ngày thôi thì chưa làm được gì trong lúc đó quá nhiều chi phí. Muốn ở lại tụi em phải trao thân gửi phận cho "lão bạn" (ông chủ) và ổng lo hết mọi chuyện. Vì thế, món nợ ngày càng tăng mà không biết bao giờ trả hết được".
Giờ đây, con đường Joo Chiat Road gần như là lãnh địa do những cô gái Việt độc chiếm. Ông chủ quán nhậu 88 - Joo Chiat Road đoán mò khu này có trên trăm cô gái Việt hành nghề. Con số ấy không phải không có căn cứ. Tối đến, từng tốp lượn lờ đi lại trên dọc tuyến đường chờ khách. Sau khi ngã giá thì kiếm chỗ đáp.
Châu kể: "Đó là những khách sạn giá rẻ mà mình phải bao luôn. Còn an ninh thì khó đảm bảo. Có lần em đã bị đánh tàn nhẫn do không cho một nhóm đàn ông người Philippines chơi hội đồng. Tủi nhục khó kể hết. Luật pháp Singapore rất nghiêm, nếu xảy ra bạo lực là họ can thiệp liền, nhưng trường hợp của mình thì chẳng biết kêu ai". Hương nói thêm: "Dân làng chơi thì tứ xứ, họ có quyền chọn mình còn mình thì đâu dám chối từ. Chẳng may bị bệnh thì coi như tiêu đời... hên xui may rủi!".
Hương hay nhắc lại câu này như một sự buông xuôi cho số phận đẩy đưa. Dạo trước "chị em" bị một phen náo loạn khi một kẻ thủ ác đến từ Malaysia. Không biết ả giang hồ nào đã trút cho hắn căn bệnh chết người AIDS.
Thế là hắn muốn "cả thế giới đều vui" bằng cách truyền bệnh qua gái điếm mà không dùng bao cao su. Nếu vào nhà thổ hợp pháp thì hắn bị tống cổ ngay. Nhưng tại những nơi như Joo Chieat Road thì nhiều cô gái đã mắc bẫy, thậm chí còn bị hắn cưỡng bức mà không biết kêu ai. May mà cảnh sát đã tóm được hắn.
"Tạm xuất tái nhập" như hàng hóa
| Singapore không chỉ là thiên đường. Ảnh: Mai Nam |
Thực ra, những cô gái Việt qua lại cửa khẩu nhiều lần đều đã bị kiểm soát. Giới chức sắc không lạ lẫm gì họ. Thế nhưng, các cô chỉ khác khách du lịch là phải lăn tay, đưa vào tàng thư của cảnh sát để theo dõi. Và họ chỉ bị trục xuất khi quá hạn lưu trú và bắt quả tang hành nghề lậu.
Một trong những "chiêu" qua mặt nhà đương cục của các "lão bạn" là khi hết hạn lưu trú, họ đưa các cô gái Việt qua cửa khẩu Malaysia để "tạm xuất" rồi "tái nhập" trong ngày. Khi đó, đương nhiên các cô gái được quyền ở tiếp 15 ngày. Dù nhà chức trách có biết thì cũng chịu vì về nguyên tắc, các cô gái kia mới nhập cảnh vào bằng đường bộ từ ngõ Malaysia!
Singapore là một đất nước có mức sống cao và chi phí đắt đỏ. Các cô gái Việt phải thuê những căn nhà chật chội nương thân, giá tới 1.500 đô la Singapore/tháng. 5 người ở chung thì mỗi người hằng tháng đã mất đứt 300 đô la Singapore. Thúy nói: "Mỗi ngày bọn em phải tốn 50 đô cho tiền ở, đi lại, son phấn, còn ăn thì chỉ dám ăn một bữa. Đi lại thì không rành đường cứ phải đi taxi, nói địa chỉ để họ chở tới. Mỗi tháng chi phí đã 1.500 đô (gần 17 triệu đồng). Có dư chút đỉnh thì cũng chỉ góp phần trừ nợ dần cho "lão bạn".
Bao nhiêu chi phí trút lên đầu họ: bảo kê đi khách, tiền lo thủ tục, đối phó với cảnh sát, mua son phấn, áo quần... rồi khi vắng khách buồn thiu lại lao vào các cuộc sát phạt đỏ đen. Họ là con nợ liên miên của các "lão bạn". Cuộc sống của Hà, Hương, Châu, Thúy là chuỗi ngày nợ nần chẳng biết lúc nào trả nổi. Họ không biết bao giờ dành dụm được chút tiền làm vốn để mong hồi hương đổi đời. Quê nhà chỉ cách vài giờ bay, nhưng giờ đây xa ngái vì họ đã trót đưa chân.
Càng khuya, con đường Joo Chiat Road càng tấp nập. Các cô gái Việt líu lo mời gọi khách... Gió từ vịnh East Coast thổi vào mát lạnh. Hương nói buồn: "Lại sắp hết thời hạn lưu trú rồi. Vài bữa không biết em sẽ ra sao... Hên xui, may rủi!".
- Mai Nam
.