"Vua phá bom" qua lời kể của hai bà vợ

28/06/2010 06:38:06

- Danh hiệu "Vua phá bom" gắn với người anh hùng Vương Đình Nhỏ đã đi vào huyền thoại không chỉ đối với người dân Hà Tĩnh. Thế nhưng, cuộc đời ông là một quãng thời gian đầy bi kịch. Hai lần lấy vợ và không thoát khỏi lời nguyền "sinh nghề, tử nghiệp".

Nhiều cô mê lắm

Khi chúng tôi tìm đến nhà, bà Lê Thị Nhưng cùng chồng đang ăn bữa cơm trưa. Một chiếc mâm nhôm nhỏ xíu, trên đó có 1 bát nhỏ có cái đầu vịt cùng mấy miếng cổ và một nồi cơm điện đã bong tróc hết lớp chống dính. Mâm cơm được đặt trên một cái cũi tre cũ kỹ trụ bốn chân trên nền nhà bằng đất.

d
Một chiếc mâm nhôm nhỏ xíu, trên đó có 1 bát nhỏ có cái đầu vịt cùng mấy miếng cổ và một nồi cơm điện đã bong tróc hết lớp chống dính.


Nhà không có bàn, có khách đến, hai vợ chồng bỏ dở bữa cơm ngồi lên giường tiếp chuyện. Bà Lê Thị Nhưng đi bước nữa về xã Kỳ Đồng (Kỳ Anh, Hà Tĩnh) từ cách đây hơn 30 năm. Những tưởng câu chuyện về ông Vương Đình Nhỏ, người chồng cũ đã trở thành quá vãng nhưng không phải như vậy.

"Khai mương cho nác (nước) chảy về cống/Tháo cống cho nước chảy về biển/Anh Nhỏ lắm tiền/ Mua o (cô) Nhưng về mà nhởi (chơi)", bà Nhưng móm mém nhắc lại câu đồng dao mà trẻ con hay hát trêu khi ông Vương Đình Nhỏ trở về địa phương.

"Hồi trẻ ông ấy gầy gầy, đen đen, để ria trông cũng khá đẹp trai. Nhưng mà ông ấy hiền lắm. Khi đi bộ đội về có cái đài và khẩu súng dắt bên cạnh ai cũng nể. Ông ấy cũng khéo mồm, lại biết chơi đàn nên nhiều cô mê lắm", bà Nhưng hồi tưởng.

Bà lấy ông Nhỏ năm 1964, sống với nhau 12 năm. "Ông ấy đi bộ đội về, tui 19 tuổi rồi nhưng cũng đang con nít. Yêu nhau từ tháng Chạp thì tháng 6 năm sau cưới...", nói đến đây, bà Nhưng đưa ánh mắt về người chồng (hiện tại) ra ý thăm dò.

"Tui với ông đây (chỉ sang người chồng) sống với nhau hơn 30 năm rồi. Ông ấy ngày xưa đẹp trai lắm chứ không móm mém như bây giờ đâu. Ngoài 70 cả rồi...", bà Nhưng quay về hiện tại.

Anh mà chết thì em... đi báo cáo thành tích

Tiếp câu chuyện về ông Nhỏ, bà Nhưng như được quay trở lại quãng thời gian còn chiến tranh: "Hồi còn ở với ông Nhỏ, ông ấy đi phá bom suốt. Cứ ông ấy ra khỏi nhà là tui lo. Nhỡ có mệnh hệ chi thì tui biết sống ra răng (thế nào). Có lần, ông ấy mở bom gần nhà, tui chạy ra xem thì thấy đơn vị đang làm lễ truy điệu sống (chấp nhận cái chết). Nhìn thấy quan tài đặt bên cạnh, còn ông ấy thì ôm quả bom cưa, tui òa khóc. Ông ấy đùa để động viên: Em lo gì, anh mà chết thì em có cái để mà... đi báo cáo thành tích".

Khi chúng tôi hỏi về cuộc ly hôn năm 1968, bà Nhưng thoáng chút ngập ngừng rồi nói: "Hồi ấy ông Nhỏ chuyển ra Đồng Lộc (Can Lộc, Hà Tĩnh) công tác. Tại đây ông ấy gặp và ở với bà Luận (bà Trần Thị Luận, người vợ sau) nên chúng tôi chia tay."
 

d
Bà Nhưng có một con chung với ông Nhỏ là anh Vương Đình Việt hiện đang sống cùng gia đình ở Tây Nguyên.

Bà Nhưng kể: "Có lần, tui cũng ra thăm ông ấy. Tui tìm đến nhà và giới thiệu với bà Luận là em gái ông Nhỏ. Khi tui đang bồng con bà Luận và ngồi nói chuyện vui vẻ thì ông Nhỏ về. Ông ấy giơ hai tay nắm lấy vai tui và nói với bà Luận: "Đây là vợ đầu chứ không phải em gái mô". Rồi ông ấy quay sang tui nói: "Em ra nhởi (chơi) nhưng đừng có làm gì ảnh hưởng đến anh nhé". Sau lần ấy, tui không ra nữa...".

Bà Nhưng có một con chung với ông Nhỏ là anh Vương Đình Việt hiện đang sống cùng gia đình ở Tây Nguyên. Sau khi chia tay, bà đi bước nữa với người chồng hiện nay và có thêm 2 người con.

Cũng vì "nhân duyên dang dở" mà hồ sơ phong tặng anh hùng lực lượng vũ trang của ông Vương Đình Nhỏ nhiều lần bị chậm lại. Năm 2005, tức 15 năm sau ngày mất, ông Nhỏ mới được truy phong danh hiệu cao quý này.

Nhân duyên không được như ý sau hàng chục năm, bà Lê Thị Nhưng vẫn không thay đổi suy nghĩ về người chồng cũ của mình: "Ông Nhỏ là người sống có đạo đức và có trách nhiệm với vợ con".

Kỳ tới: Phút trải lòng của người vợ hai

Trọng An

.
Xin vui lòng gõ Tiếng Việt có dấu
.