"Vua phá bom" qua lời kể của vợ:

Phút trải lòng của bà vợ hai

01/07/2010 08:53:00

- Số nếp nhăn trên khuôn mặt bà Trần Thị Luận (ở Đồng Lộc, Can Lộc, Hà Tĩnh) nói lên phần nào sự vất vả và lo toan của người đàn bà mới ngoài 60 tuổi này. Bà Luận nên duyên cùng "vua phá bom" Vương Đình Nhỏ tại "túi bom" Ngã Ba Đồng Lộc trong khói lửa của chiến tranh...

TIN LIÊN QUAN

Cưới!


Vừa trở về sau chuyến phẫu thuật u ở Hà Nội và điều trị bệnh khớp tại Quảng Bình, bà Luận tranh thủ  thu hoạch số lạc ít ỏi trồng được ở vườn. "Tiền tuất của ông mỗi tháng hơn hai trăm ngàn. Tui thì đau ốm liên miên không làm được gì nên phải trồng ít lạc, nuôi thêm con bê để có thêm thu nhập. Ngày xưa chui dưới hầm tránh bom nhiều nên giờ mới đau yếu thế này", bà chia sẻ.

Trong căn nhà xây tuyềnh toàng, bà Luận ôm hai đứa cháu gái còn nhỏ và kể: "Tui có với ông Nhỏ 6 người con. Đứa này là con thằng đầu, bố nó bị tai nạn nên mẹ nó bỏ vào miền Nam từ khi nó mới 28 tháng. Còn đứa này là con cô con gái thứ 2, bị chồng hắt hủi nên về sống với mẹ".

Chuyện tình duyên của bà Luận diễn ra trong hoàn cảnh éo le. "Hồi ấy tui 18 tuổi, đông khách đến "cưa" lắm. Còn ông Nhỏ thì nhiều hơn hai chục tuổi, đen như chum cháy nhà, lại từng có vợ nên nhiều người phản đối. Mẹ tui còn bảo: Văn công, thầy giáo đến cưa răng không lấy? Mi (mày) lấy ai thì lấy chứ răng lấy hắn (cậu ấy)".

d
Nếp nhăn thể hiện rõ trên khuôn mặt bà Trần Thị Luận.

Thời điểm ấy, cha bà Nhỏ cũng là người phá bom vừa bị mất do bom phát nổ. Hoàn cảnh gia đình mất đi trụ cột nên rơi vào túng bấn. "Tui mà lấy chồng xa thì ai nuôi mẹ và em? Nghĩ vậy nên tui nói với ông Nhỏ: Nếu anh thương em, thương mẹ và các em của em, chịu ở rể thì em lấy!". Ông Nhỏ đồng ý, vậy là hai người nên vợ thành chồng! Đám cưới chỉ có bánh kẹo và bát nước chè xanh mời anh em bà con chung vui.

Sống!

"Thế khi ấy cô có  yêu chú không?", tôi hỏi. Bà Nhỏ cười thật thà: "Khi ấy hoàn cảnh khó khăn nên mình quyết lấy chồng thôi. Ban đầu chưa yêu đâu".

Cuộc sống dưới túi bom nếu không phải là người trong cuộc chắc chắn khó hình dung nổi. "Năm 1972, Mỹ ném bom dữ dội ở Đồng Lộc, có hôm nghe tiếng máy bay rít, tui chỉ kịp ôm đứa lớn kéo xuống hầm. Khi quay trở lên, đứa bé khóc oe oe trên chõng. May mà không sao. Có hôm thì cùng con gái ở dưới hầm, bom ném vùi ngay hầm bên cạnh. Cùng ngày lại bị ném thêm một lần nữa làm cho mấy đứa trẻ bị ngạt vì khói bom", bà Luận kể.

Bà Luận tiếp: "Ông ấy  đi suốt. Khi thì đi mở bom nổ chậm. Khi thì  làm nghi binh đánh lạc hướng. Mỗi lần ông ấy ra khỏi nhà là tui lo lắm. Tôi dặn: "Cha em cũng rà bom bị bom nổ chết. Anh hãy cẩn thận không thì thiệt thân". Ông ấy thì cứ gạt  đi: "Sống thì sống, chết phải chết, sợ gì!" - Mà ông ấy bị sức ép của bom suýt chết hàng chục lần chứ phải ít mô...".

Bà Luận không thể quên những lần chồng mình được dìu về trong tình trạng ngất xỉu, mặt mày tím tái. Đó là hậu quả của việc đứng quá gần khi bom nổ. Tránh làm sao được khi mà hằng ngày người anh hùng Vương Đình Nhỏ phải lấy phên nứa dựng hình ô tô, buổi tối dùng ắc quy thắp sáng đèn để đánh lạc hướng máy bay địch nhằm "hút bom" về những mô hình này. Mỗi lần như vậy, ông đều phải núp gần đó để điều chỉnh ánh sáng và làm cho mô hình này trông giống chiếc xe ô tô đang chạy nhất...

"Những hôm ông ấy đi lâu lâu không thấy về thể nào cũng có  chuyện. Đa số là bị sức ép bom... Cứ  nơi nào có bom thì ông ấy đi ngay chứ không kể là ai nhờ. Ông ấy xác định làm nghề là phải thế...", bà Luận nhớ lại.
 
Kỳ tới: Anh hùng và nghèo túng

Vương Đình Nhỏ sinh năm 1925 tại xã Kỳ Thịnh, Kỳ Anh, Hà Tĩnh.  Năm 1948, ông Nhỏ nhập ngũ. Từ năm 1964 - 1967, ông làm trung đội trưởng Công binh D57 Hà Tĩnh, phá gỡ bom mìn ứng cứu đường. Từ tháng 7/1967, ông chuyển ngành về Ty Giao thông, làm nhiệm vụ dỡ phá bom trên các cung đường. Ông mất năm 1990 khi đang mở bom và được truy phong Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân năm 2005.
 


Trọng An

.
Xin vui lòng gõ Tiếng Việt có dấu
.