Chúc cho cái TỈNH TÌNH TINH cũng... GIÒN

27/01/2012 16:29:23

- Điện thoại của dị thơ Văn Thuỳ tới: “Alo, năm mới, chúc cái TỈNH TÌNH TINH cũng GIÒN nhé!”. Cái giọng ỡm ờ, chả trệu đi đâu. Đã thế: “Chúc lão cái GIỎN GIÒN GION cũng TÌNH. Nhá!”.

Văn Thuỳ “Á” lên một tiếng, buông lủng lẳng hai từ “Đanh đá”. Rồi còn “bo” thêm: “Cái đám nhà báo, đứa nào cũng có đốm lưỡi hay sao ý nhỉ?”.

Thuỳ bảo nói ngu nói ngơ, thì mới là nhà thơ, còn tướng cướp, lừa đảo, nói dẻo để lừa người ta, hay nhà báo nói khôn để không mất lòng người nào, thì  mới có đốm lưỡi.

 

Văn Thùy
Văn Thùy


Nghe thế có lộn mề lên không. Nhưng biết, cứ tếu táo thế thôi, chứ bụng dạ Thuỳ chả còn chỗ nào mà chứa toan tính hay thâm hiểm, chứa đầy một bụng thơ lục bát rồi, còn lèn chặt, lèn cứng lèn cựa nữa là khác.  Ai mà giận Thuỳ, không hiểu cái mắng yêu, đứa đấy ngu bậc nhất.

Gặp Thuỳ, vẫn thấy nhe răng há mồm đọc thơ như lên đồng, biết chắc tay này không cai nghiện thơ được rồi.

Thấy tôi kêu ca: “Răng vẫn dài quá, lổn nhổn quá, hôn đứa nào có khi mắc cả răng vào mồm đứa ấy”, Thuỳ cười: “Tiền đi niềng răng đây rồi. Có nhà tài trợ cho 5 triệu đi thẩm mĩ răng rồi. Nhưng nắn lại răng, sợ lại mất lộc thơ, cái bíu chữ nó teo đi thì chết”, nói đoạn, lại ộc thơ ra đằng mồm: “Thơ lùn chẳng thể cao lời. Chỉ bâng quơ tán tỉnh người vu vơ. Vô tư chòng ghẹo nắng mưa. Vô danh chẳng sợ bao giờ mòn danh. Cứ lơ lửng giữa tục – thanh. Cứ mơn mởn sát sườn hanh hanh vàng”.

Cả răng lẫn thơ, cứ là tung ta tung tẩy.

Văn Thuỳ mới làm thơ cách đây chục năm. Hỏi sao tự dưng lại đốc chứng ra như thế, Thuỳ lõng thõng: “Chả hiểu cái mả nào phát”. Hơn 70 cái hom hem, nhưng người ta vẫn gọi Thuỳ là Lão nhà thơ Trẻ là vì vậy. Bản thân Thuỳ cũng “biết thân biết phận”: “Gia tài suốt kiếp mưu sinh/Còn trơ một nhúm thơ tình lọt tay/Chót dan díu với gió mây/Về già lụ khụ ăn mày văn chương”; “Buồn ta tuổi chữ còn đang tồng ngồng”.

 

Cả răng và thơ vẫn tung ta tung tẩy
Cả răng và thơ vẫn tung ta tung tẩy


“Tồng ngồng” thế, nhưng mà thơ đáo thơ để, thơ triết thơ lí, thơ tình thơ tang: “Kẻ lùn đứng cạnh người cao/ Tròn trưa ai biết bóng nào dài hơn”; “Dại gì bằng dại tương tư/Cứ tôi cần đếch gì sư nhẵn đầu/Phải tay này gặp Thị Màu/Chẳng sưng đầu mõ cũng nhàu vú chuông”; “Hay chưa trăng sáng trần truồng/Gió ngây ngô cứ vờ suông ghẹo mành”...

Có lẽ người ta khoái Thuỳ bởi cái lối nói ngược, dí dủm, hài hước, tếu táo, kiểu: “Cúng gà con cúng cả lông/Cúng xong lại nhốt vào lồng mà nuôi”.

Đã có 5 triệu làm lại răng nhưng sợ cụt hứng thơ
Đã có 5 triệu làm lại răng nhưng sợ cụt hứng thơ


Đầu xuân, mấy anh em báo chí ngồi với nhau, nhớ Thuỳ, gọi cho Thuỳ mời rượu, Thuỳ nhảy tưng: “Mời gì mà đểu thế, ngày người ta đi bán chữ, thì lại đè ra mời rượu. Đúng là mời đểu mà. Đợi kiếm đủ 2 triệu đã, rồi tính”. Nói rồi, cúp máy cái rụp.

Rồi lại gọi lại ngay: “Đời còn lắm gái một con, thế gian còn khối kẻ mòn con ngươi - Thế cái Tỉnh tình tinh đã giòn chưa? Hả? Hả?”.

Chịu lão!

Bài: Việt Nga; ảnh: Trung Kiên

 

.
Xin vui lòng gõ Tiếng Việt có dấu
.